Chương 38: Trò chơi bắt đầu (1/2)
Mấy ngày sau, ở tại trường.
Cô giáo bước vào với vẻ trang nghiêm, cô thông báo:
- Hôm nay lớp chúng sẽ có ba học sinh mới, nói đúng hơn thì có 2 em lớp dưới được chuyển lên vì trong quá trình nhà trường theo dõi học tập, thấy 2 em đó học ở tầm bằng các anh chị nên quyết định cho nhảy lớp.
- Mấy em vào đi.
Cô giáo vẫy tay gọi vào.
Tiểu Băng, Bảo Nhi bước vào, giới thiệu sơ qua về mình cho mọi người nghe. Tất cả học sinh nữ và một số học sinh nam kêu gào:
- Uây, nhìn đàn em Tiểu Băng kìa. Vừa học giỏi vừa đẹp trai, đúng gu tớ rồi.
- Tớ cũng nguyện làm máy bay cho em ấy lái.
- Nhìn Bảo Nhi kia mới xinh.
- Có lẽ tí tao phải đi xin số mới được
-......
Mọi thứ ồn ào hẳn lên.
Từ phía cửa, một đôi chân thon dài bước vào. Lần này mới thật sự khiến số con trai hò reo:
- Đây là tiểu mỹ nhân rồi.
- Thật sự quá đẹp.
- Lớp mình đúng là may mắn, toàn trai xinh gái đẹp, còn là hội nhà giàu nữa nó mới hay.
- bla..bla..
Tôi đang không để ý lắm, vừa nghe tên của cô ta, tôi liền giật mình ngẩng dậy.
- Xin chào mọi người, tớ từ vừa Mỹ. Tớ tên là Bạch Tử.
Bạch Tử đưa mắt nhìn ai đó rồi liền cười tươi lên.
Tôi định đưa mắt theo nhưng cô ta lập tức thu ánh mắt lại.
- Được rồi, ba em tự tìm chỗ ngồi đi. - Cô giáo nói
Ba người đi qua bàn tôi xuống chỗ ghế trống. Tiểu Băng, Bảo Nhi, Bạch Tử khi đi qua chỗ tôi thì có rơi một mẩu giấy nhỏ ở dưới đất. Tôi nhặt lên, định mở ra xem thì bị hắn quơ tay cướp lấy:
- Để anh xem trước.
Rồi hắn mở ra.
Tờ giấy chỉ vọn vẹn mấy chứ " Trò chơi bắt đầu". Hắn vo tờ giấy lại vứt đi.
- Nhảm nhí thật.
Hắn nằm xuống bàn. Tôi nhìn hắn là biết hắn định ngủ nên cũng chẳng nói gì. Hắn bỗng nắm tay tôi để gần vào chỗ hắn ngủ, tôi hơi ngạc nhiên:
- Anh làm gì vậy?
- Giữ vợ.
Hắn nói xong cũng ngủ thiếp đi.
Giữ vợ? giữ vợ là sao chứ? Tôi nhớ lại là trong lớp có cả Tiểu Băng, miệng tôi không tự chủ mà bật cười:
- Phì, anh trẻ con thật đấy.
Hắn cứ ôm tay tôi cho đến khi hết tiết học.
____ Giờ giải lao ở canteen_____
Tôi giới thiệu Mỹ Kiều cho Bảo Nhi:
- Đây là Mỹ Kiều, bạn thân nhất của chị. Còn đây là Bảo Nhi, em họ đáng yêu của tớ.
Bảo Nhi nhìn Mỹ Kiều lễ phép:
- Em chào chị
- Con bé này đúng là dễ thương thật.
Mỹ Kiều đưa mắt dò xét từ dưới lên trên rồi khen.
- Được rồi, đi gọi món thôi, tớ đói lắm rồi.