Chương 3 (1/2)

Lúc Cố Tích Triều tỉnh lại, trước mắt liền thấy một bàn tay. Bàn tay kia rất sạch sẽ, đầu ngón tay tròn trịa, đốt khớp rõ ràng mà rắn rỏi hữu lực. Đây chính là bàn tay thích hợp để cầm kiếm. Lúc này trong tay không phải kiếm, mà là một chén trà, miệng chén đang kề sát môi mình.

“Uống đi.” Ngữ điệu lạnh nhạt, trong thanh âm Thích Thiếu Thương đã không còn khẩn trương hay tức giận như vừa rồi.

Vươn tay, nhưng không phải tiếp nhận chén trà, mà là bắt lấy bàn tay cầm chén.

Cố Tích Triều cười ảm đạm: “Ta còn tưởng cả đời mình chỉ có thể nhìn thấy bàn tay này cầm Nghịch Thủy Hàn.” Y chưa từng để ý, tay hắn cư nhiên thô ráp lại ấm áp như vậy.

Thích Thiếu Thương mục quang thâm trầm, ngón giữa cùng ngón áp út cầm chén đồng thời co lại, dùng khớp xương chèn ép hai huyệt Thái Uyên, Đại Lăng trên cổ tay Cố Tích Triều. Cố Tích Triều chỉ cảm thấy cổ tay tê dại, không khỏi buông tay, Thích Thiếu Thương chưa dừng động tác, một tay nắm cằm Cố Tích Triều, một tay nghiêng chén trà nóng đổ vào miệng y.

Động tác bá đạo, nhưng lực độ trái lại vừa phải. Chất lỏng thơm dịu mang theo vị đắng nhạt rót xuống bụng, khơi dậy chút ấm áp trong cơ thể Cố Tích Triều.

“Đây là Trầm Hương lộ do Dư tiên sinh đích thân bào chế, có thể đề thần bồi nguyên ổn định nội tức.”

“Gì cũng được. Thậm chí đại đương gia cho ta uống thạch tín hay Hạc Đỉnh Hồng, ta cũng không lời oán than.” Giơ tay áo lau vết máu bên môi, Cố Tích Triều vô lực dựa vào thành giường miễn cưỡng đáp.

“Ngươi nếu đã muốn chết đến vậy, tại sao còn tới đây? Ngươi tiếp tục ở ngoài thành không phải sẽ càng chết nhanh hơn bây giờ?” Xoay người, đặt chén trà xuống bàn, Thích Thiếu Thương hung hăng nói. Năm đó Cố Tích Triều vì danh lợi làm nhiều chuyện thương thiên hại lý, nhân thần cộng phẫn, hôm nay người muốn giết y e rằng vượt xa con số do Ám Trang báo cáo.

“Ta chỉ nghĩ, tôn nghiêm còn quan trọng hơn cả tính mạng. Nếu chết trong tay đám lục lăng đó, với Cố Tích Triều ta mà nói là nỗi nhục lớn nhất.” Cố Tích Triều trong thanh âm lười biếng có vài phần ngạo nghễ. Y thừa nhận mình là người xấu, cũng phải là người xấu đỉnh thiên lập địa, không sợ quỷ thần. Y khinh thường đám giang hồ bại hoại tự xưng anh hùng hiệp sĩ. Khinh thường bọn chúng rõ ràng dâm tiện cướp bóc không chuyện ác nào không làm nhưng luôn làm bộ làm tịch gióng trống diệt ác trừ gian, giương cao ngọn cờ chính nghĩa. Loại người như vậy Cố Tích Triều y ngay cả giết, cũng sợ bẩn tay mình, lý nào chịu chết trong tay bọn chúng?

“Tóm lại, mục đích ngươi đến Kim Phong Tế Vũ Lâu chính là muốn ta giết ngươi?” Hàng mày hơi nhíu, Thích Thiếu Thương không khỏi gia tăng lực đạo dưới tay.

“Có lẽ vậy. Ngoài ngươi ra ta không tìm thấy ai thích hợp hơn.” Nếu trên đời này còn người xứng để giết mình, người đó chính là Thích Thiếu Thương. Ngược lại không phải cảm thấy mình thiếu nợ gì hắn, mà bởi vì hắn cũng coi như sạch sẽ.

Trầm mặc, Thích Thiếu Thương sống lưng căng thẳng, bầu không khí lập tức nặng nề.

“Cố Tích Triều, ngươi cho là ngươi chết rồi có thể bù đắp lỗi lầm ngươi đã phạm? Mạng của ngươi có thể an ủi bao nhiêu vong linh trên trời? Ta không cần mạng ngươi, bởi vì ngươi không xứng!”

Khóe môi Cố Tích Triều một lần nữa câu lên, nụ cười tà mị vô thanh nở rộ.

“Ta biết. Cái chết, chẳng qua chỉ là hy vọng xa vời của ta mà thôi, ta biết ngươi sẽ không cho ta toại nguyện.”

“Ta đương nhiên sẽ không thành toàn ngươi, ta chính là muốn ngươi sống để chịu báo ứng!” Đằng chân trời, tiếng sấm rền mơ hồ vang lên, hòa vào thanh âm mang hận ý của Thích Thiếu Thương, như một lời nguyền vĩnh kiếp khiếp người.

Thân thể thoáng qua một tia run rẩy khó phát hiện, tóc mai rũ trên trán che khuất ánh mắt Cố Tích Triều.